Chap 23: Kẻ thứ 3
*************

Sau hơn một tiếng chuẩn bị hậu cần thì độ nhậu cũng được bắt đầu. Con gà khoảng 9 lạng ốm nhom, để ra mọt đĩa cổ cánh làm mồi nhậu, chỗ còn lại quẳng tất vô nồi cháo.

Đồng hồ chỉ 1 rưỡi sáng, mệt và buồn ngủ vãi cả lái. Chống gối nhìn nồi cháo đậu xanh sôi mà éo thiết tha chi nữa, bao nhiêu hăm hở ban đầu trượt từ dương vô cùng xuống âm vô cùng. Nhưng vì nể cu Ngọc nhiệt tình nên thi thoảng lỡ ngáp vặt thì ý tứ che tay lại.

– Mần đi đại ca!

Ngọc đưa cái chân gà lỏng khỏng cho mình, một tay trỏ vào ly rượu bé bằng hạt mít. Khà, rượu nếp mới nấu, uống thơm nhưng hơi gắt. Làm tới 3 – 4 ly đã thấy phừng phừng. Mình bảo chú cứ uống theo khả năng, còn anh dừng lại ở ly thứ 5, đó là nguyên tắc của anh ở bất cứ độ nhậu nào (nên đừng có ép, vì ép cũng éo được).

Chai rượu vơi còn 1/5. Cu Ngọc bắt đầu có dấu hiệu đỏ mặt, chuyện trò cũng bắt đầu rút ruột nhả tơ hơn.

– Em là một thằng vô tích sự đại ca à…

Nó bắt đầu kể chuyện đời tôi bằng giọng điệu chán nản. Uhm, chú cứ kể đi, anh nghe.

Giọng cu câu run run (chắc vì xúc động). Từ chuyện yêu đương bết bát tới chuyện học hành dang dở, rồi chán đời đâm đầu vô con đường lô đề, cờ bạc. Cuộc sống không lối thoát. Từng là niềm tự hào của gia đình, phút chốc trở thành gánh nặng, là nỗi ê chề mỗi khi ai đó nhắc tới. Nhục nhã không bút nào tả xiết.

Nghe xong mình nhận ra tư chất thằng này cơ bản là được, nhưng cá tính ngang tàng, có phần ngông nghênh đã làm hại chính nó. Một thằng giai mới lớn, nhận được đôi ba câu khen tụng vô thưởng vô phạt đã tưởng mình là trung tâm vũ trụ. Để đến lúc va vấp thực sự với đời mới vỡ mặt ra tỉnh ngộ.

Nhấp ngụm rượu, khà một tiếng lạnh tanh, mình nhấm nhẳng.

– Ở đời ai cũng muốn làm cây tùng, cây bách hiên ngang một cõi, nhưng tùng bách thì dễ bị nhòm ngó triệt hạ. Chi bằng sống như ngọn cỏ dưới chân, gió thổi chiều nào ngả theo chiều ấy, kiểu chi cũng chơi được. Có vậy chú mới tránh được những tổn thất không đáng có từ đám đông thị phi.

Ngọc cúi đầu nghe (éo biết nó có nghe không nữa, cứ nói cho sướng miệng cái đã). Nói chung khi lên lớp cho thằng nào mà mặt nó đần thối như ngỗng ỉa thì thường là nó đang ngấm, hoặc là nó đang chửi thầm trong bụng “nói éo gì mà nói lắm thế”. Thằng này ngoan, nên mình đoán nó đang ngấm.

Nhìn nồi cháo có vẻ đã nhừ, mình bảo “Để anh gọi chị Huyền dậy cùng ăn nha?”. Ngọcnhư sực nhớ điều gì đó, hạ giọng:

– Em biết là anh có cảm tình với chị Huyền, đúng không?
Mình im lặng.

– Chỗ anh em nên em cũng nỏ giấu anh làm chi…

Nghe nó lấp lửng mà giật hết cả mình. Mịa, có biến rồi. Nhìn mặt chú anh càng tăng độ nghi ngờ…Tự nhiên nóng hết cả mặt.

– Ừ thì có chi chú cứ nói, anh cũng coi chú như thằng em nên… chú cứ kể đi.

Nói xong với tay rót luôn 2 ly đầy, cạch với nó phát cho tăng thêm tình đoàn kết quân dân (với lại làm thêm tí cho đỡ căng thẳng).

– Thật ra thì…(gãi đầu)…em nỏ giấu anh…

Mịa nhà chú, nỏ giấu anh mà cứ ngắc ngứ như ngậm hột thị trong mồm mãi thế. Có chi nói toạc ra coi nào, cùng lắm là đến lượt anh tạch chứ giề?

– Chị Huyền có một anh… rất thân thiết với gia đình em. Anh này nhà ở trên (…), giờ thì có thể gọi là người yêu cũng được nhưng em cũng không rõ tình cảm thật sự của chí Huyền đến đâu…

Mặc dù đã tợp thêm lý rượu, nhưng nghe xong vẫn lạnh hết cả người.
Choáng váng.
Hụt hẫng kinh người. Lúc ấy ngồi một mình thì có thể đập tung nồi cháo trước mặt cũng nên.

Ngồi thần ra chán nản. Hờ thế chứ, những điều mình lờ mờ linh cảm bấy lâu quả không sai. Một người xinh xắn, ngoan ngoãn như Huyền ở xứ này mà bỗng nhiên “vô chủ” thì họa có mà mới rách giời rơi xuống – chưa nhân tài nào kịp khai quật.

Ngọc quan sát mình một cách lặng lẽ, bất chợt nắm lấy tay mình, lắc lắc.

– Buồn lắm hả đại ca?

Nở nụ cười méo xệch.

– Tương đối…
– Làm bát cháo cho ấm bụng đã đại ca.
– Chú ăn đi cho nóng, anh éo ăn đâu.

Kiên quyết giữ bộ mặt bình thản và lạnh lùng nhất có thể, nhưng sao thấy đau đớn rã rời…

– Anh nớ có điều kiện kinh tế lắm, việc đưa đón, trả tiền viện phí cho mẹ em đều do anh trả hết. Kể cả tiền trả nợ nhà anh cũng do anh nớ ứng ra cả…Em nỏ giấu chi đại ca.

Hừ, đúng là món nợ đồng lần. Loanh quảnh, luẩn quẩn biết bao giờ mới gỡ được ra?