” A lô…ai đó hè?”
” Alo, anh chào em!”
” Ai hè?”
” Uh, anh là N. ở abc, có 1 người cho anh số của em. Anh làm quen với em dc chứ?”
” Nhưng ai cho eng số ạ?”
” Anh không tiện nói ra vì người đó bắt anh không dc tiết lộ em ạ! Em đang ở nhà hả?”
” Dạ, rứa anh ở đoạn mô hè?”
” Anh ở khối 30 em ạ, trong em có mưa không?” He he, nói lảng sang thời tiết cho lành.
” Mới mưa xong anh ạ. Rứa eng giới thiệu về mềnh đi tề”.
” À, anh x tuổi. Cao 1m gần 70, nặng tất nhiên là trên nửa tạ, nhan sắc thì chưa ai chê là giống Chí Phèo. Không cờ bạc, rượu chè, sở thích là thích uống nước lọc, hít khí trời và tán gái…”
” hi hi…anh nói chuyện vui quá!”
Bla bla…một lúc thì nghe tiếng chó sủa lách nhách.
Hình như là em nó có khách. Lại các giai làng tới thả dê đây…
” Eng ơi, lát nhắn tin sau eng nha, em bận chút việc rồi. Có người bác đến nhởi eng ạ!”
” Rứa à, ừ em bận thì để sau vậy”

Chả có ấn tượng chi hết. Gái ở nhà là vậy. Nói chuyện nhạt và hay cười vặt, haizzz…
Thôi đi xem đá bóng cái đã. Gái gú xét cho cùng cũng chỉ là phù du, cuộc sống còn nhiều thứ hay hơn nhiều. Ví dụ như lúc này, ngồi đong đưa trên chiếc võng dù êm ái, xem Bờ ra zin chiến với Bồ Đào Nha, thi thoảng làm ngụm cà phê đá chẳng hạn. Tuyệt hơn nhiều!
Xem một lát thì thiu thiu lúc nào không biết, mặc cho tiếng vuvuzela sôi lên trong tivi như ong mật vỡ tổ.
Chợt cái đt rung bần bật. 1 messages received. Hàng về, hàng về..he he.
” A dag man ci rua? Chak a ngu~ ruj hey?”
Ặc, ngôn ngữ xì tin gớm, đọc hoa cả mắt.
” Anh đang dọn nhà cửa em à. Em vẫn thức hả?” Chết cười. Ngủ vêu mõm còn bày đặt ” dọn nhà cửa”. Nhắn thế cho ra vẻ con người của công việc. Vừa được tiếng siêng lại vừa được cho là ngoan, tối không la cà đú đởn ( mặc dù ở cái thị tứ hẻo lánh này cũng chả biết đi đâu).
” Hjc, a sjeg hey, k0 dj m0 nh0j ha a?”. Đúng như dự đoán, được khen liền
Bla bla…xong thì đến tiết mục hẹn tới nhà em chơi. À, anh cũng chưa dám nói trước, để khi nào rảnh anh vào chơi nha. Đấy, cứ phải bình tĩnh. Làm như mình không đến nỗi xoắn lắm