Sáng dậy đau ê ẩm một bên…mông ( hậu quả của trận bóng chiều qua đây). Hút thuốc hơi nhiều, ngày trước ex ghét vụ này lắm, bảo ” Khiếp, hồi mới yêu nhau mỗi lần kiss em toàn phải ngừng thở”. Trêu lại ” Giờ thì nghiện rồi chứ gì? “.

Nhắc tới ex lại nhớ ra đủ chuyện. Những con phố Hà Nội 2 đứa từng qua. Phố kem, sách Tràng Tiền, mỗi lần đi chơi ex toàn bắt phải chen lấn mua bằng được kem ốc quế, ngày sắp xa nhau nàng rầu rầu bảo ” Chưa bao giờ anh mua cho em được cái ốc quế cả, toàn kem đậu xanh, kem socola thôi..” Ừ, anh vẫn nợ em kem ốc quế mà. Nếu gặp lại anh sẽ cố chen chân mua bằng được cho em nhé…

Rồi đường Nguyễn Du nồng nặc hoa sữa, mỗi lần qua ex toàn bảo anh ơi đi chậm lại để em hít cái. Rồi phố Cầu Gỗ nơi mình hay ăn quẩy nóng, phố Hàng Điếu lắm quán chè, trà đá chỗ Nhà Thờ…Nơi nào cũng đầy dấu chân 2 đứa ( vì em là chuyên gia ăn vặt, chuyên gia kêu anh ơi miệng em tự nhiên nhàn nhạt anh ạ, anh chở em lòng vòng cho cho khỏi…nhạt miệng đi).

Lâu rồi chả chở ai sau xe, lại nhớ tới lời ex càu nhàu ” Sau này không yêu nhau nữa, em cấm anh chở ai trên cái xe này đấy nhé! Anh mà chở thì mua xe khác, em ghét đứa nào ngồi sau xe này lắm”. Ôi, đúng là phụ nữ….
…Quay trở lại câu chuyện dang dở với nàng hiện tại.
Nhiều lúc tôi nghĩ hay là thôi, chẳng kể ra nữa, vì thấy tình cảm của mình chông chênh, yêu không ra yêu, bạn thì lại càng không phải.
Nhưng thôi, trên này cũng chả ai biết danh tính mình, viết ra cũng là một cách sống chậm lại, để có thể còn nhận ra mình của ngày hôm nay thay đổi đến mức nào…

Lần gặp thứ 3 thì tôi lờ mờ nhận ra là nàng đã có người yêu hoặc tương tự thế. Tối đó tôi đến nhà nàng như thường lệ. Ngồi xem tivi và nhìn trộm nhau một lát thì có một nhân xuất hiện. Nàng thấy nhân này bước vào thì thái độ tự nhiên rất lạ. Luống cuống và ngại ngùng như kẻ mắc lỗi.

” Chào bố mẹ ạ, nhà mình ăn cơm chưa ạ?” – Hờ, bố mẹ cơ à? Chắc muốn tranh thủ khẳng định ” bản quyền ” đây. Ngó kỹ: sơ mi dài tay, quần vải đen, giày nâu, da cũng nâu nốt. Cũng thường thôi nếu không muốn nói là hơi quê quê.

Nàng đang ngồi gần tôi chợt đứng dậy kéo ghế dịch xa hơn, miệng lí nhí ” Eng ngồi uống nước”. Ku cậu gật đầu chào tôi. Tôi cười đáp lễ, nghĩ thầm ” Nào, sắp sửa diễn kịch nào”. Nhấp ngụm chè xanh, ku chàng nói trống không ” Bựa ni nóng hè, may mà có điện…”. Nàng cười, nụ cười đắng đắng, miễn cưỡng. Tôi chả buồn hùa theo, mắt giả vờ như đang say đắm xem quảng cáo sữa Vinamilk trên tivi.

Lát sau bố nàng quần cộc như thường lệ, dưới bếp đi lên, ” Các con đến nhởi à?”. Ku kia láu táu trả lời ngay ” Bố mần chi dưới bếp rứa ạ? Bựa ni có đi làm về không bố? Mẹ mô bố?”…Nghe ghét thật……
Thú thật là thằng ku này làm mình mất hứng quá. Ngồi một lát mà ku ấy bắn 4 – 5 điếu cò mềm, miệng nói như iểng.
” Eng ở mô vô nhởi hè?”. Cuối cùng thì cũng khai hỏa rồi đây.” Mình ngoài Phố”. ” Rứa à, eng ở khối mấy, chỗ mô hè?”. Mk, ông mày có phải sát thủ Nguyễn Đức Nghĩa vụ xác chết không đầu đâu mà mày hỏi cung kinh thế?
” À, mình ở chỗ abc, bạn chắc ở gần đây nhỉ?”. Réo một hơi cò mềm méo cả mồm, ku cậu gật như bổ củi ” Em ở trong ni. Rứa eng làm chi ngoài nớ?”. ” Mình làm abc”.

Cú vì bị hỏi cung, tôi kéo ghế lệch về phía tivi hơn rồi nói lảng ” Hôm nay không có bóng đá nhỉ, bố em hay xem bóng đá không?”. Nàng bảo ” Có chơ, xem với mấy bác hàng xóm suốt. Eng chắc nghiện bóng đá hè?”. ” Uh, ngoài bóng đá ra anh còn nghiện đá bóng, “.

Có thằng ku kia ở đây chuyện đã nhạt lại càng nhạt hơn. Thi thoảng hắn lại đứng lên, đi loanh quanh xuống bếp hỏi han ” mẹ “. Tranh thủ tôi dò nàng ” Kia là bạn trai em à?”. Nàng không trả lời ngay mà xoay xoay cốc nước rồi lí nhí ” Thì cứ coi a rứa đi, chơ mà…”. Khó hiểu với cái kiểu lấp lửng như này quá. Tôi bảo ” Thì có sao nói vậy, ngại gì chứ”. Không gian nặng trĩu. Im lặng. Nhìn thái độ nàng rất khổ sơ, mắt không dám nhìn thẳng vào tôi nữa…
…Thằng ku cò mềm vẫn loanh quanh dưới bếp, chuyện trò rôm rả với ” mẹ ” cứ như người nhà. Lát sau đt nàng kêu í éo, hình như tin nhắn thì phải. Nàng để đt dưới gầm bàn đọc tin nhắn một cách lén lút, xong thì xóa xóa rồi lại bấm bấm trả lời. Tôi đoán có lẽ ku kia đang nhắn nhót từ dưới bếp vì bỗng dưng giọng hắn im bặt một lúc. Ghét quá mất, thì cứ ngồi lại xem trò gì nữa đây. Rút điếu thuốc châm lửa kéo một hơi rồi ngửa mặt lên trần nhà. Trên ấy có 3 con thạch sùng đang vờn nhau. Để ý mãi vẫn chả hiểu con nào với con nào là một đôi tình yêu đẹp vì chúng cứ đuổi nhau loạn cả lên…

Nấn ná thêm vài chục phút, nhấp mấy ngụm chè xanh rồi tôi cũng đứng dậy chào ” Thôi anh về đây”. Nàng bật khỏi ghế, hỏi ” Răng bựa ni về sớm rứa? Hay có con em mô đợi ở nhà à?”. Tôi cười gượng ” Uh, mấy con em đang đợi. Phải về nhanh không chúng lại đánh nhau..he he”. Ra ngõ thì cò mềm ngoái đầu nói với theo ” Eng về sớm rứa ạ”…

Vòng vèo sắp ra khỏi đường làng thì đt rung trong túi quần. Tin nhắn của nàng ” Anh giận em phải không? Em xl nha, sau nay em se nói với anh chuyện này, anh sẽ hiểu em thôi mà”. Nhét đt vào quần nổ máy đi tiếp. Đến quán cà phê ghé vào gọi một ly nâu đá rồi mang về nhà uống, ghét ngồi quán một mình nhất…