Ra Hà Nội buổi sáng, trưa ông anh họ gọi ra Tạ Quang Bửu làm tí cà phê ôn nghèo kể khổ, tiện thể bàn dự án mần ăn luôn. Đang đói sẵn, hỏi dự án chi đó anh, ngon không cho thằng em theo với? Ông anh gật đầu bí hiểm: “Nói chung là hay đấy, để anh gọi thằng em này đến ta bàn thảo cho cụ thể”.

Móa, bấy lâu làm ăn nhì nhằng ở quê, nói như các em cave yêu nghề ở biển Xuân Thành “ráo mồ hôi là hết tiền”, nên nghe hai từ “dự án” mình ưng lắm, nghĩ phen này thoát nghèo đến nơi, bèn ôm ông anh họ hôn liền 3 cái. Mới được cái thứ 2, chợt nghe mùi hôi nách toát ra đượm quá nên phanh lại kịp.

Đợi chừng 15p chợt ông anh chỉ ra đường reo lên “Đây rồi!”, đoạn nhún vai “Giỏi lắm đó, doanh nhân trẻ năng động và thành đạt”. Mình ngó theo thì thấy một chú mặc véc đen, cà vạt hồng, giày đen bóng lưỡng, đang hì hục đẩy con Wave RS lên vỉa hè, theo sau là một em gái khá ngọt.

Kéo ghế ngồi, ông anh chỉ vào véc đen giới thiệu “Đây là bạn Trần Hãnh Tiến, hiện hoạt động trong một công ty danh tiếng thế giới”, quay sang mình “Còn đây là anh H, em họ anh,  công tác trong ngành VAC. Ừm, giờ thì hai người trao đổi với nhau nhé!”.

Véc đen bắt tay mình rồi hỏi “Anh công tác trong ngành VAC ạ? Vê a xê thuộc lĩnh vực gì anh?”. Mình bảo là vườn ao chuồng. Véc đen xuýt xoa “Vâng, thế thì tốt quá!”. Ông anh họ hỏi 2 bạn uống gì để gọi, véc đen thành đạt bảo kêu cho em ấm trà, váy đen ngồi cạnh mặt trang trọng như dự hội nghị tổng kết tiêm chủng gia cầm mở rộng.

“Thế này anh H ạ!”, véc đen đằng hắng 2 cái, “Em đã nghe giới thiệu qua về anh, cho em hỏi chút là công việc hiện tại có mức thu nhập như nào ạ? Dạ, nếu có một cơ hội để anh phát triển hơn nữa, anh có sẵn sàng nắm bắt không ạ?”. Mình bảo anh ở quê chăn vịt mỗi tháng bán trứng chắc được 4 củ, nói chung dưa cà mắm muối thì cũng đủ sống. Véc đen bật thẳng lưng, chém tay vào không khí rất chí khí rồi nói “Vầng, thế thì tốt quá! Nhưng ước mơ là không giới hạn phải không ạ, chúng ta ai cũng có một ước mơ, một khát khao, đó là phát triển. Nhà triết học người Cam Pu Chia  Xổm Cặc Cụ Ra Nôn có câu rất hay đó là không ai tắm hai lần trên một dòng sông. Xin hỏi anh H, anh có hiểu câu đó nghĩa là gì không ạ?”

Khoản triết học này hồi học bổ túc mình rất ngu, nên chém bừa “Tức là thằng đó tắm được một lần thì chết đuối luôn, không có dịp tắm lần hai”. Váy ngắn bật cười rất duyên, tay thi thoảng kéo bớt vạt váy che che bớt vùng nhạy cảm vì quạt thổi trực diện. Véc đen lắc đầu “Không ạ, hàm ý ở đây mà ông Cụ Ra Nôn muốn nói là cơ hội chỉ đến 1 lần trong đời, không nắm lấy thì không có lần 2. Anh H đã hiểu chưa ạ? Vậy hôm nay em sẽ mang đến cho anh một cơ hội, anh sẵn sàng nắm lấy không anh H?”.

Đang mải nhìn vào vùng cấm địa váy đen (tại cái quạt mất dạy quá, cứ nhè vào chỗ đó mà thổi phấp phới), mình ớ người ra: “Nắm chứ, anh nắm luôn cho nóng! À nhưng nãy giờ chú nói cái éo gì thế?” Ông anh họ lườm “Chú tập trung tí đê”. Mình bảo em đang rất tập trung, nhưng tập trung vào vấn đề khác. Véc đen ngồi chém một lúc, nóng quá mồ hôi bắt đầu rịn ra ướt đầm mặt mũi. Trời oi bức như này đóng nguyên một hộp như thế ở quê mình hay gọi là thằng thần kinh, nhưng doanh nhân thành đạt ở thành phố chắc khác.

Lòng vòng mãi sốt hết cả ruột mà vẫn éo hiểu thằng này đang nói cái gì, mình bắt đầu buồn đái. Nắm bắt được tâm tư của mình, véc đen từ từ mở ba lô ra. Trong ba lô còn một cái cặp da. Trong cặp da có cái cặp nhựa trong suốt. Trong cặp nhựa trong suốt là mớ sổ sách, tài liệu, in ấn lòe loẹt rất đẹp. “Anh H ạ, giới thiệu anh đây là bản giới thiệu qua về tập đoàn hùng mạnh nhất nhì thế giới, đó là Em Mây, có trụ sở chính đóng tại bang Mi Chi Gân, Hoa Kỳ, Mỹ”.

Nghe đến Em Mây, mình bật ngửa ra. Mịa, thế mà lòng vòng mãi, tưởng dư lào, Em Mây thì danh bất hư truyền rồi, làm bố mày nãy giờ buồn đái éo dám đi vì ngồi đợi dự án mần ăn. Nóng mắt quá, mình lườm lại ông anh họ phát, ý tại ngôn ngoại là “Dự án dự án cái lol, đa cấp thì nói mẹ từ đầu đỡ phải nghe lải nhải nãy giờ, mất thời gian”. Ông anh nháy mắt ý bảo chú cứ bình tĩnh mà tiếp thu, cơ hội ngon đấy!

Véc đen chợt lôi con Nokia 1200 ra liên lạc với đối tác, giọng như phát biểu trước nghị trường, mình nghe lỏm thấy toàn mấy tỷ, mấy tỷ ong hết cả đầu. Điện đàm xong, véc đen quay sang tiếp tục “Chúng ta ai cũng có một cơ hội, nhưng vấn đề là chúng ta có sẵn sàng nắm…”, mình tranh thủ đứng lên bảo “Chú nắm gì cứ nắm, anh đi đái phát đã”.

Lúc quay ra, đã thấy véc đen bày lên bàn mấy hộp sản phẩm. Đó là kem đánh răng, nước rửa chén, kem dưỡng ẩm và vài lọ éo gì trông như viên C trẻ con hay ngậm. Mình thò tay định nhón mấy viên nhai xem ngọt không thì véc đen kéo giật trở lại, bảo “Vậy tại sao chúng ta không nắm lấy cơ hội khi chúng ta có được nó? Đó là vì chúng ta nghĩ không có ước mơ và niềm tin rằng chúng ta sẽ thành công…”.

 

Mình thấy hớ quá bèn gãi tai “Anh biết rồi, ước mơ là thành công, nhưng địt mẹ mày đưa anh ăn thử viên C này coi nó ra răng”. Váy ngắn bảo “Ôi anh ơi, không phải C đâu, nó là thực phẩm vi lượng, sản xuất bằng công nghệ nguyên tử tiên tiến thế giới…” Ông anh họ bồi thêm “Cái này có ích cho cơ thể lắm đó”. Mình bảo anh biết đéo đâu được, nhưng anh nói thẳng thế này, công việc chăn vịt ở quê của anh đang phát triển tốt, anh đéo có nhu cầu nắm lấy cơ hội của cô chú!

Ông anh họ thấy mình hơi nóng mặt bèn dìm xuống ghế, nói chú cứ từ từ tìm hiểu, thế giới người ta đánh giá cao mô hình kinh doanh văn minh này, mình phải tìm hiểu kỹ mà hội nhập chứ. Véc đen có vẻ vẫn đầy quyết tâm chinh phục, quay vào gọi thêm phích nước sôi. Con nhân viên mặt đầy mụn lầm bầm “Ngồi cả buổi gọi được ấm chè lại còn xin nước sôi…”. “Anh H ạ, công việc không đòi hỏi bận rộn, anh có thể vừa chăn vịt vừa tham gia bình thường mà. Chỗ em có những ông kỹ sư vũ trụ, tiến sỹ hóa học…. sẵn sàng bỏ việc để tham gia Em Mây. Có bà nội trợ anh biết không, tham gia được 2 năm, bây giờ anh biết không, thu nhập 3 tỷ 1 tháng, khiếp chưa? Còn mấy người nữa trước làm xe ôm, bây giờ đất cát 4 – 5 chỗ ở HN, ô tô vài cái, ăn rồi vi vu du lịch, sướng chưa?”

Mình bảo sướng rồi, công nhận tập đoàn chú toàn người thành đạt. Bây giờ trưa rồi, anh về đây, chú trả hộ anh ly cà phê nhé. Véc đen lúng túng bẻ ngón tay răng rắc, nói với theo “Hay anh H ạ, anh không muốn thực hiện ước mơ thì anh …mua hộ bọn em vài tuýp kem đánh răng với?” Chắc định gỡ lại tiền cà phê.

Nhưng mình vờ như không nghe thấy, lên xe nổ máy phóng cái vù. Nghe loáng thoáng sau lưng ông anh họ bảo với 2 doanh nhân “Để phần anh H anh trả cho”…